Đội thứ hai

Đội thứ hai

Hết vòng City Round, đội tôi rã. Hai bạn không đi tiếp vòng Global. Lý do mỗi người mỗi khác, tôi không trách. Tự nhiên cái đội ba người chỉ còn mình tôi.

Lúc đó là hè lớp 9. Tôi đang ôm một đống thứ: mấy khóa tôi tự xếp cho mình, một dự án riêng làm dở, vài cuộc thi khác nối nhau không nghỉ. Thời gian gần như kín hết. Đội rã thì cũng là cái cớ hợp lý để dừng. Tôi đã có thể nói thôi, năm sau thi lại.

 

Mà tôi không nghĩ tới chuyện dừng. Nghe tin xong, cái đầu tiên tôi làm là tính xem giờ ghép với ai.

 

Tôi mở lại danh sách các bạn cùng trường đã thi vòng Country. Dò từng tên, tìm mấy đội cũng vừa rã giống đội mình, mấy người lẻ ra giống tôi. Rồi nhắn từng người. Tôi không ngại nhắn cho người lớn tuổi hơn. Vòng trước tôi cũng ở trong nhóm tranh biện rồi, nên với tôi việc đó bình thường.

 

Đội mới có ba người. Một anh trường khác, hơn tôi một tuổi. Một chị cùng trường, cũng hơn tôi một tuổi. Tôi nhỏ nhất. Đứa đi gom cả đội, nhắn trước, sắp lịch, lại là đứa ít tuổi nhất. Lúc đó tôi không nghĩ gì về chuyện đó. Có việc cần làm thì làm thôi.

 

Tới Bangkok thì gần như không còn thời gian làm quen từ tốn. Ba đứa đóng cửa trong phòng, cày. Tôi tập trung tới mức không biết xung quanh đang gì. Có hôm tới tối, ba nhắc, tôi mới nhớ ra mình chưa ăn. Cũng không thấy đói. Đêm đó, nghe kể lại, đang ngủ tôi bật dậy, sờ má ba một cái, rồi nằm xuống ngủ tiếp. Sáng ba hỏi có nhớ không, tôi chẳng nhớ gì.

 

Tôi cũng không hiểu sao lúc đó mình không cuống. Ba người mới ghép, đi thi quốc tế. Vậy mà tôi cứ bình thường.

 

Chúng tôi thi. Tôi được mấy huy chương cá nhân, Debate với Writing. Nhưng mấy tấm đó tôi không nhớ mấy. Cái tôi nhớ là ba đứa gần như lạ nhau, ngồi cày chung trong một phòng khách sạn ở Bangkok. Không ai bỏ về.

The Second Team

The Second Team


After the City Round, my team fell apart. The two others weren't going on to the Global Round. Everyone had their own reasons, I don't hold it against them. Just like that, the three-person team was down to me.

 

It was the summer before tenth grade. I was carrying a pile of things: courses I'd set up for myself, a personal project half-done, a few other competitions stacked back to back. My time was just about full. A team falling apart is a reasonable enough excuse to stop. I could've said never mind, I'll try again next year.

 

But stopping never crossed my mind. The first thing I did after hearing was work out who to team up with.

 

I pulled up the list of kids from my school who'd competed in the Country round. Went down it name by name, looking for teams that had just broken up like mine, people left on their own like me. Then I messaged them one by one. I didn't feel weird about messaging people older than me. I'd been in the debate group the round before, so it was normal to me.

 

The new team had three people. A guy from another school, a year older. A girl from my school, also a year older. I was the youngest. The one who pulled the team together, messaged first, set the schedule, was the youngest of the three. I didn't think much about that at the time. There's something that needs doing, you do it.

 

By the time we got to Bangkok there was barely any time to ease into knowing each other. The three of us shut ourselves in the room and grinded. I was focused to the point I didn't know what was going on around me. One evening my dad had to remind me before I remembered I hadn't eaten. Didn't feel hungry either. That night, from what I'm told, I sat up in my sleep, touched my dad's cheek, then lay back down and kept sleeping. In the morning he asked if I remembered. I didn't remember a thing.

 

I don't know why I wasn't panicking. Three people just thrown together, going to compete internationally. And I was just fine.

 

We competed. I got a few individual medals, Debate and Writing. But I don't really remember those. What I remember is the three of us, near strangers, grinding together in a hotel room in Bangkok. Nobody walked out.

Discover Your Potential

Khám phá tiềm năng của bạn

English

Whether you see yourself, in time, as a builder, a scientist, an organiser, an engineer, a doctor, a writer, a team leader, someone who can make a hard idea clear to the person beside you, or simply someone who wants to do something good for the people around you, there is room for you here, and more than one way to start.

Tell us what you want to work on. We'll give you a place to think it through, a hand to build it with, and a way to turn it into something real.

 

Tiếng Việt

Dù bạn thấy mình trong tương lai là một người làm sản phẩm, một nhà khoa học, một người tổ chức, một kỹ sư, một bác sĩ, một người viết, một người dẫn đội, một người có thể làm một ý tưởng khó trở nên rõ ràng với người bên cạnh, hay chỉ là một người muốn làm điều gì đó tốt cho những người quanh mình, ở đây có chỗ cho bạn, và có hơn một cách để bắt đầu.

Hãy chia sẻ với chúng tôi điều bạn muốn làm. Chúng tôi sẽ cho bạn một chỗ để nghĩ cho thấu, một người cùng bắt tay vào làm, và cách để biến nó thành thứ có thật.