Vì Sao Tôi Cứ Quay Lại

Vì Sao Tôi Cứ Quay Lại

Lần đầu tôi tới Bệnh viện Nhi đồng Thành phố là mùa Trung thu năm tôi học lớp 8. Tụi tôi mang bánh và quà cho các bệnh nhi. Tôi nghĩ đó là một lần đi, trao xong rồi về. Tôi đã không biết mình sẽ còn quay lại nơi đó suốt ba năm sau.

Hôm ấy có một sân khấu nhỏ. Các anh chị hát, nhảy, mấy chú hề phát bóng bay, chong chóng, thú nhồi bông, gấu, mèo, đủ thứ. Cả khán phòng toàn trẻ con, mắt đứa nào cũng dán lên sân khấu. Nhưng tôi để ý một chuyện. Tay các em vẫn nắm chặt món quà vừa được cho, giữ khư khư, như sợ buông ra là mất.

Có một cậu bé. Em trọc đầu, tóc rụng hết vì thuốc. Em nhảy theo nhạc, hào hứng như đang vui nhất trên đời, mà tay vẫn nắm chặt một con mèo bông tròn nhỏ. Em không buông nó ra một giây nào suốt cả buổi. Lúc đó tôi mới hiểu con mèo bông ấy có nghĩa gì với em, và vì sao em giữ nó chặt đến vậy. Em hiếm khi có quà.

Tôi mười bốn tuổi hôm đó. Tôi bước ra khỏi bệnh viện và không quên được cậu bé ấy. Tôi cứ nghĩ về một thứ mà không sách vở nào dạy tôi: một con mèo bông bằng lòng bàn tay, với đứa trẻ này thì rẻ, với đứa trẻ kia lại là cả một điều quý giá. Cùng một món đồ, mà nặng nhẹ khác nhau tùy vào người cầm nó thiếu thốn đến đâu.

Tôi nghĩ đó là lý do tôi quay lại. Không phải vì tôi thấy mình làm được điều gì lớn lao. Tôi chẳng làm gì lớn cả. Tôi quay lại vì hôm đó tôi nhìn thấy một thứ, và một khi đã nhìn thấy thì khó mà giả vờ như chưa thấy.

Nên tôi tới lần nữa vào ngày 1 tháng 6, rồi lần nữa, rồi lần nữa. Có năm tôi gây quỹ được mấy trăm phần quà Trung thu, có năm là mấy trăm suất cơm cho các em đang nằm điều trị. Tôi không kể mấy con số đó để nó đáng nhớ. Tôi kể vì sau mỗi con số là một gương mặt, và tôi biết trong số đó có những đứa trẻ nắm chặt phần quà của mình y như cậu bé năm xưa.

Mùa Trung thu này tôi lại chuẩn bị quà cho các em ở đúng bệnh viện đó. Giống hệt việc tôi đã làm hồi lớp 8. Chỉ có một điều khác, mà tôi không ngờ tới hồi mười bốn tuổi: việc quay lại đó giờ không còn nằm gọn trong mình tôi nữa. Hồi tháng tư, lần đầu tiên tôi không tới một mình. Có những bạn trong câu lạc bộ cùng đi, và tụi tôi cùng nhau góp mấy trăm suất cơm cho các em đang nằm điều trị. Thì ra cái việc đi đi về về suốt ba năm cũng là một thứ có thể trao lại cho người khác cùng làm.

Đôi khi tôi tự hỏi mình có đang đi vòng tròn không, năm nào cũng từng ấy việc. Nhưng tôi nghĩ không phải vòng tròn. Mỗi lần quay lại tôi lại thấy một điều mình chưa từng để ý, và đứa cầm hộp bánh bước vào bệnh viện ba năm trước với đứa bây giờ đã khác nhau nhiều.

Tôi vẫn chưa làm được gì thật sự lớn cho các em. Tôi biết điều đó. Nhưng cậu bé với con mèo bông đã dạy tôi một chuyện mà tôi mang theo tới giờ: một trái tim khỏe không chỉ là trái tim không bệnh, mà là trái tim còn biết rung lên trước một trái tim khác. Tôi quay lại, có lẽ, chỉ để giữ cho trái tim mình đừng quên cách rung.

Why I keep going back

Why I keep going back

The first time I went to City Children's Hospital was the Mid-Autumn Festival of my eighth grade year. We brought mooncakes and gifts for the young patients. I thought it would be a one-time thing, hand everything out and go home. I had no idea I'd keep coming back to that place for the next three years.

There was a small stage that day. Older kids sang and danced, clowns handed out balloons, pinwheels, stuffed animals, bears, cats, all sorts of things. The whole room was children, every pair of eyes fixed on the stage. But I noticed something. Their hands were still gripping the gift they'd just been given, holding on tight, as if letting go meant losing it.

There was one boy. His head was bare, his hair all gone from the medicine. He danced to the music like it was the happiest moment of his life, and the whole time his hand stayed closed around a small round stuffed cat. He didn't let go of it once, the entire event. That was when I understood what that toy meant to him, and why he held it so tightly. He rarely got gifts.

I was fourteen that day. I walked out of the hospital and I couldn't forget that boy. I kept thinking about something no textbook had ever taught me: a palm-sized stuffed cat is cheap to one child and a whole treasure to another. The same little thing, weighing differently depending on how much the one holding it has gone without.

I think that's the reason I went back. Not because I felt I'd done anything big. I hadn't done anything big at all. I went back because that day I saw something, and once you've seen it, it's hard to pretend you didn't.

So I came again on the first of June, then again, and again. Some years I raised a few hundred Mid-Autumn gifts, some years a few hundred meals for the children staying for treatment. I don't mention those numbers so they'll be remembered. I mention them because behind every number is a face, and I know some of those kids were holding their gift just as tightly as that boy did.

This Mid-Autumn I'm preparing gifts again, for the children at that same hospital. The same thing I did back in eighth grade. With one difference I never saw coming at fourteen: the going-back isn't only mine to carry now. This past April, for the first time, I didn't come alone. A few friends from the club came with me, and together we raised a few hundred meals for the kids in treatment. It turned out the thing I'd been doing on my own for three years was something I could hand to others to carry too.

Sometimes I ask myself whether I'm just going in circles, the same handful of things every year. But I don't think it's a circle. Each time I go back I notice something I'd missed before, and the kid who walked into that hospital three years ago with a box of mooncakes isn't quite the same as the one who walks in now.

I still haven't done anything truly big for those children. I know that. But the boy with the stuffed cat taught me something I've carried ever since: a healthy heart isn't only one without illness, it's one that can still be moved by another. Maybe I keep going back just to keep my own heart from forgetting how to feel.

Discover Your Potential

Khám phá tiềm năng của bạn

English

Whether you see yourself, in time, as a builder, a scientist, an organiser, an engineer, a doctor, a writer, a team leader, someone who can make a hard idea clear to the person beside you, or simply someone who wants to do something good for the people around you, there is room for you here, and more than one way to start.

Tell us what you want to work on. We'll give you a place to think it through, a hand to build it with, and a way to turn it into something real.

 

Tiếng Việt

Dù bạn thấy mình trong tương lai là một người làm sản phẩm, một nhà khoa học, một người tổ chức, một kỹ sư, một bác sĩ, một người viết, một người dẫn đội, một người có thể làm một ý tưởng khó trở nên rõ ràng với người bên cạnh, hay chỉ là một người muốn làm điều gì đó tốt cho những người quanh mình, ở đây có chỗ cho bạn, và có hơn một cách để bắt đầu.

Hãy chia sẻ với chúng tôi điều bạn muốn làm. Chúng tôi sẽ cho bạn một chỗ để nghĩ cho thấu, một người cùng bắt tay vào làm, và cách để biến nó thành thứ có thật.