Người thợ giải bài toán đó bằng cách để nền và lá nói thay. Sắc xanh của lá vây quanh, và chính cái xanh ấy đẩy những bông trắng nổi lên. Đây là lối nghĩ cũ của hội họa phương Đông: muốn thấy cái sáng thì phải có cái nền. Trên gốm, cái xanh đó là men lam, vẽ bằng oxit coban lên xương còn thô trước khi phủ men và đưa vào lò. Trước lửa nó chỉ là một màu xám buồn. Qua lửa hơn một nghìn độ, nó mới hiện thành xanh, và xanh đến đâu thì mẻ lửa định đoạt.

Nhìn gần sẽ thấy nét lá chỗ đậm chỗ nhạt, chỗ bút dằn xuống chỗ bút lướt qua. Đó là tay người, không phải khuôn in. Một chiếc in hoa thì bông nào cũng như bông nào. Chiếc vẽ tay này, mỗi chiếc lệch nhau một nét, và cái lệch ấy là thứ không tiền nào đặt làm lại cho giống được.