Hoa văn lá trên thân không phải nét bút mà là nét dao. Khi xương gốm còn ẩm, chưa nung, người thợ dùng que tre hoặc mũi nhọn khắc chìm từng đường xuống mặt đất mềm. Sai một nét là hỏng, vì đất ẩm không cho xóa, không cho vẽ đè. Kỹ thuật khắc chìm rồi tô men nâu này là lối trang trí có từ thời Lý, Trần, dòng người ta quen gọi là gốm hoa nâu. Nó cũ hơn lối vẽ men lam nhiều thế kỷ.

Cái đẹp của khắc nằm ở chiều sâu. Khi men nâu đọng xuống lòng nét khắc, chỗ sâu màu sậm lại, chỗ cạn màu nhạt đi, nên hoa văn không phẳng mà có khối, bắt ánh sáng theo từng góc nhìn. Sờ tay lên thân bình còn cảm được đường khắc gợn dưới ngón, một thứ mà bình vẽ phẳng không có.